làng chơi

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Nhóm người lối sống phóng túng, ham mê các thú vui như cờ bạc, rượu chè, trai gái: "Làng chơi" dùng để chỉ một tập thể, một nhóm người chung sở thích lối sống ăn chơi, đắm mình trong các cuộc vui thường bị xem sa đọa.
    • Giới ăn chơi, giới phong lưu trác táng: Thuật ngữ này cũng ám chỉ một tầng lớp xã hội chuyên sống bằng nghề cờ bạc hoặc lối sống buông thả.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Anh ta đã gia nhập làng chơi từ rất sớm tiêu tan hết tài sản. (Anh ta đã tham gia vào giới ăn chơi từ rất sớm tiêu tan hết tài sản.)
    • Trong tiểu thuyết xưa, nhân vật thuộc làng chơi thường được miêu tả phong lưu nhưng bạc mệnh. (Trong tiểu thuyết xưa, nhân vật thuộc giới ăn chơi thường được miêu tả phong lưu nhưng bạc mệnh.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Dân làng chơi": Cách gọi khác của những người trong "làng chơi".

    • Dân làng chơiđây nổi tiếng sành sỏi liều lĩnh. (Những người ăn chơiđây nổi tiếng sành sỏi liều lĩnh.)
  • "Gia nhập làng chơi": Bắt đầu dấn thân vào lối sống ăn chơi, trác táng.

    • Sau khi thừa kế gia tài, chàng trai trẻ nhanh chóng gia nhập làng chơi. (Sau khi thừa kế gia tài, chàng trai trẻ nhanh chóng bắt đầu dấn thân vào lối sống ăn chơi.)
Biến thể từ gần giống
  • Ăn chơi (động từ): Chỉ hành động ham mê hưởng lạc, vui chơi quá độ.

    • Anh ta chỉ biết ăn chơi, không lo làm ăn. (Anh ta chỉ biết hưởng lạc, không lo làm ăn.)
  • Phong lưu (tính từ): phong cách sống hào hoa, thanh lịch, đôi khi hàm ý ăn chơi.

    • Một trang nam tử phong lưu trong xã hội . (Một người đàn ông hào hoa trong xã hội .)
Từ đồng nghĩa
  • Giới ăn chơi: Chỉ chung những người lối sống ham mê hưởng thụ.
  • Giới phong lưu: Chỉ tầng lớp sống hào hoa, phóng khoáng, thường gắn với văn chương cổ.
Lưu ý về sắc thái
  • Sắc thái: Từ "làng chơi" mang sắc thái cổ xưa, thường xuất hiện trong văn chương, điện ảnh miêu tả xã hội Việt Nam thời kỳ trước. vừa có thể hàm ý phê phán lối sống sa đọa, vừa có thể mang chút vẻ lãng mạn, bi kịch của những con người "ăn chơi đứng đầu thiên hạ". Trong ngữ cảnh hiện đại, từ này ít được dùng trong giao tiếp hàng ngày thường dùng với tính chất văn chương hoặc miêu tả một nhóm người cụ thể.
  1. Những người ham mê cờ bạc, sắc dục.